Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

QUAN NIỆM VỀ CON NGƯỜI TRONG VỞ KỊCH DƯỚI ĐÁY CỦA A.M.GORKY



QUAN NIỆM VỀ CON NGƯỜI TRONG VỞ KỊCH
DƯỚI ĐÁY CỦA A.M.GORKY




1. Con người ! hai tiếng thiêng liêng ấy không biết đã bao lần được vang lên, được khẳng định như một chân lý không bao giờ mất đi. Con người, quyền làm người, quyền tự do của con người luôn là vấn đề nhức nhối của mọi thời đại, mọi quốc gia, vượt mọi không gian và thời gian. Cùng với sự phát triển của xã hội vì thế mà vai trò của con người ngày càng được khẳng định. Trong tương quan với hiện thực cuộc sống con người trở thành một thực thể tồn tại tất yếu, còn trong mối quan hệ với tự nhiên và xã hội con người vừa là chủ thể tác động lại vừa chịu sự chi phối.
Trong văn học, vấn đề con người cũng được đặt ra bởi văn học vừa là bức tranh thu nhỏ của hiện thực cuộc sống, vừa là nơi để tác giả bộc lộ quan điểm của bản thân đối với cuộc sống nói chung và con người nói riêng. Vấn đề đặt ra là mỗi tác giả lại có cách riêng để thể hiện quan điểm của mình. Với Gorki, nhà văn không chỉ kế thừa mà còn phát triển để đưa ra cái nhìn toàn vẹn về con người. Dù là tác phẩm hiện thực hay lãng mạn thì hình ảnh con người hiện lên vẫn hết sức chân thành mà không kém phần sinh động. Với những tác phẩm như Bọn tiểu thị dân, Dưới Đáy, Thù địch…
Gorki đã cung cấp cho ta cái nhìn rõ hơn về con người, cuộc sống xã hội Nga đương đại. Trong đó Dưới Đáy được xem là vở kịch thể hiện rõ nét quan niệm của Gorki xung quanh vấn đề con người. Nhưng cái nhìn của Gorky có là cái nhìn thương hại, phiến diện, con người có thỏa hiệp với cuộc sống không hay đó là cái nhìn toàn diện, sâu sắc. Bằng việc nghiên cứu tác phẩm Dưới Đáy chúng ta sẽ thấy được những nét cách tân mới mẻ trong sáng tác của Gorky, trong quan niệm của Gorky và phần nào hiểu hơn về nhà văn, và cũng là người chiến sĩ cách mạng, người con ưu tú của nhân dân Nga.
2. Dưới Đáy là vở kịch được Gorky sáng tác vào năm 1902 ngay sau vở kịch Bọn tiểu thị dân. Nó cũng như nhiều tác phẩm hiện thực khác đã khái quát được cuộc sống của những “Con người chân đất” với những chi tiết cụ thể và sắc nét. Ngay bản thân cái nhan đề Dưới Đáy cũng phần nào gợi lên cho mỗi người những cảm nhận khác nhau. Dưới Đáy hay tận cùng của xã hội - nơi mà những con người cùng khổ đang sống và đang phải chịu đựng. Không gian Dưới Đáy là không gian của một quán trọ nghèo - nơi mà đủ mọi loại người chân đất khác nhau, cùng phải trải qua những cay đắng của cuộc đời và cuối cùng bị rớt xuống cái đáy cùng của xã hội này.
Mỗi nhân vật là mỗi cảnh đời, mỗi số phận khác nhau. Nếu như Naxchia hiện lên là một cô gái điếm lúc nào cũng cau có, mơ mộng về mối tình viển vông thì Pêpen lại xuất hiện với tư cách là một tên trộm cắp, klies là một người thợ thất nghiệp, có vợ và lúc nào cũng đánh đập chửi bới cô vợ tàn nhẫn. Tất cả họ đều có một “nghề” riêng nhưng nó chẳng thể nào nuôi sống được họ.
Tuy vậy họ vẫn còn được biết đến với những cái tên cụ thể. Còn có những kẻ mà ngay cả cái tên cũng biến mất và người ta chỉ còn biết gọi họ theo nghề nghiệp, địa danh hay đặc điểm cơ thể. Đó là anh chàng diễn viên nát rượu là người TacTa, là Bừu Cong. Bên cạnh đó lại có những kẻ trước đây thuộc tầng lớp trên mà giờ đây cũng chỉ được xếp ngang hàng với phận tôi tớ, trộm cắp đầu đường xó chợ như xatin - vốn là nhân viên điện báo có học thức hay công tử vốn là một tên quý tộc bị phá sản. Đối với họ thì nhân phẩm danh dự tình yêu và niềm tin đều bị chà đạp.
Anna thì đau khổ về thể xác lẫn tâm hồn bị bị klies đánh đập, diễn viên thì chán nản, bê tha trong rượu chè Pêpen thì như một kẻ mất phương hướng… Tất cả đều được Gorky dựng lên cụ thể. Dựng lên số phận của những con người đó Gorky muốn đặt ra câu hỏi tại sao họ lâm vào số phận như vậy và do đâu mà cái đáy của xã hội cứ mở rộng ra mãi, cứ đen ngòm khiến con người như lạc lõng, bỏ rơi không lối thoát. Họ chỉ là đại diện cho vô vàn những cá nhân khác, cho cả một nhóm người, một tầng lớp bị chính cái chế độ chuyên chế tàn bạo chèn ép. Trong hiện thực rối ren ấy con người như một thực thể tồn tại mà chịu sự chi phối của xã hội. Bởi vậy lẽ dĩ nhiên họ không thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của đau thương - khổ ải - tuyệt vọng.
Như vậy Gorky đã có cái nhìn đầy hiện thực về con người. Nhưng nếu con người trong quan niệm của Gorky chỉ dừng lại ở đó thì đâu còn gì đáng phải nói, phải bàn cãi. Những con người ấy mặc dù đã bị vứt xuống đấy cùng của xã hội nhưng Gorky vẫn để họ phát biểu, tranh luận về số phận về chân lí của cuộc đời. Giữa họ diễn ra sự xung đột, làm nổi bật lên cá tính, quan điểm, bản chất của mỗi người. Thông qua từng nhân vật cùng những mối quan hệ của họ Gorky dần bộc lộ rõ hơn quan niệm của mình, đặc biệt là trong vấn đề con người.
Trước hết, Gorky muốn khẳng định con người không thể sống bằng sự an ủi và lòng thương hại mà con người phải dũng cảm đối mặt với sự thật chứ không phải là sự dối trá.
Trong khi mọi người đang tuyệt vọng và cố tìm cho mình một con đường thoát thì Luka xuất hiện. Luka hiện lên như một vị thánh sống, một ông già tốt bụng, một kẻ sáng thế đem đến cho con người sự an ủi vô bờ bến, lòng thương cảm tới xúc động. Qua con mắt của Luka con người hiện lên thật đáng thương bởi thông qua nhân vật này mọi đau khổ, tủi nhục của con người cứ thế ào ra. Qua lời tâm sự của Anna với Luka, ta thấy hiện lên thân phận của con người an phận, nhu nhược. Cuộc sống của Anna là cuộc sống của đòn roi, chửi bới. Tủi nhục, đau khổ về cả thể xác lấn tinh thần nên khi gặp được Luka, Anna như “người chết đuối vớ được cọc”. Bằng sự an nủi, Luka đã chiếm được lòng tin của Anna. Nhưng cái mà Luka đem lại cho cô vẫn chỉ là sự cam chịu, nhẫn nhục mà thôi. “… Ráng chịu ít lâu nữa! cháu yêu ạ, mọi người đều phải chịu đựng cả…”.
Để an ủi, Anna, Luka đã không tiếc những lời dối trá khi vẽ lên trong mắt Anna một thế giới mới mà sống trong thế giới đó cô sẽ hạnh phúc hơn. Và cái chế chỉ là sự nghỉ ngơi thanh thản trước khi đến với thế giới đó. Vì vậy cái chết được xem như một ân huệ mà không phải ai cũng có. Khi chết đi, Anna sẽ được gặp chúa, được Người ban phước lành. Như vậy mô hình chung Luka đã khuyên Anna từ bỏ sự thật để tìm tới cái ảo mộng viển vông, tin vào sự dối trá.
Với diễn viên Luka lại tiếp tục công cuộc an ủi của mình bằng một lời dối tra khác. Nhưng trước tiên Luka vẫn tiếp tục an nủi và đẩy con người đến chỗ cam chịu. “… Phải cứng rắn lên… cắn răng mà chịu đựng… Sau đó thì sẽ khỏi…” Và diễn viên cứ tiếp tục tin vào điều đó, tin rằng mình hãy chịu đựng và rồi sẽ có một thành phố - nơi có những bệnh viện chữa cho anh khỏi bệnh nát rượu.
Như vậy Luka đã xây dựng cho con người một niềm tin mới trên cơ sở của sự cam chịu và sau đó là sự dối trá. Với Pêpen Luka vẫn tiếp tục dối tra khi ông vẽ lên trong đầu anh ta một thế giới của sự công bằng. Với câu chuyện về miền đất công bằng Luka muốn gieo rắc vào tâm trí mọi người quan niệm “dối trá thì tốt hơn sự thật”, vì nhờ vào dối trá mà con người trong câu chuyện của Luka mới sống, mới tồn tại, còn khi anh ta biết được sự thật chẳng có một miền đất công bằng nào, anh ta đã chết. Vậy con người hãy cứ tin có một miền đất như vậy thì tốt hơn.
Nói tóm lại, sự an ủi và lòng thương hại là những tiêu chí hàng đầu mà Luka dành cho con người. Chính điều đó đã giết chết con người dám đấu tranh tìm tòi, sáng tạo mà thay thế vào đó là con người yếu đuối, an phận. Họ tin rằng có những điều tốt đẹp hơn đang đợi họ ở phía trước. Chính vì thế mà Anna cứ thoi thóp chờ đợi cái chết sẽ giải thoát và đem cô đến một miền đất mới mà không cố gắng tìm phương thuốc chữa trị.
Diễn viên và Pê-pen thì nuôi ảo vọng rằng ngày mai họ sẽ hạnh phúc hơn, sẽ có những nơi chấp nhận và ban phát cho họ niềm tin mà không biết niềm tin, ý chí, nghị lực hạnh phúc nằm ngay trong bản thân mỗi người. Vì vậy tất cả những con người đó cứ tiếp tục buông xuôi, không vươn lên mà dễ dàng chấp nhận số phận, chối bỏ sự thật để tìm tới ảo mộng, tìm tới thứ niềm tin tôn giáo và coi đó như ánh sáng của đời họ. Nhưng kết quả cuối cùng thì sao? Anna đã chết, diễn viên thì thắt cổ tự tử còn Pê-pen thì bị đi đày. Thực ra họ chết, họ phải chịu những hình phạt đó không phải chỉ vì nguyên nhân bệnh tật, tội lỗi mà trước đấy họ đã chết vì vỡ mộng. Anh chàng diễn viên đã chết trước khi anh ta thắt cổ vì tuyệt vọng. “Tôi đã uống cạn tâm hồn tôi… Bạn ạ, tôi đã chết rồi… Tại sao tôi chết? Vì trong người tôi không còn niềm tin nào nữa. Hết thật rồi…”.
Như vậy an ủi, lòng thương hại chẳng hề giúp gì được con người ta nếu như người ta cứ mùa quáng sống với nó mà không vươn lên, đạp bằng số phận, tìm cho mình một niềm tin mới để sống tốt đẹp hơn - sống có nghị lực, sống dựa vào sự thật chứ không phải là dối trá. Thông qua nhân vật XaTin, Gorky muốn đưa ra quan niệm con người mới. Đó là con người dám đối mặt với sự thật, sống dựa trên sự thật, sự tôn trọng.
Ta thấy tất cả những ảo mộng mà Luka xây dựng đều bị sự thật dìm chết. Thế cho nên Klies đã phải cay đắng thốt lên “sự thật nào ! Sự thật ở đâu? Đấy sự thật đấy !. Việc làm không có… sức lực kiệt quệ !… Phải chết như chó chết!… sự thật đáng phỉ nhổ, đáng nguyền rủa!”. Không một ảo mộng nào có thể thắng được sự thật. Vì vậy lẽ dĩ nhiên con người phải đối mặt với sự thật. Lẽ ra Anna sẽ không chết nếu cô dám chiến đấu với bệnh tật chứ không phải mơ tưởng viển vông. Diễn viên hoàn toàn có thể kiểm soát bản thân chứ không cần tới bệnh viện nào hết. Pê-pen có thể tìm tới công bằng khi kiếm cho mình một chỗ đứng, một nghề nghiệp mới. Nhưng họ đều không làm và cuối cùng họ bị cuộc đời vùi dập mà ảo mộng, dối trá chính là tác nhân khiến họ lâm vào hoàn cảnh như vậy. Và Xatin đã phát biểu như một người đã nhận ra chân lí “kẻ nào yếu đuối về tâm hồn… và kẻ nào sống bằng nhiệt huyết của người khác thì kẻ ấy cần đến lời nói dối…. Còn đối với những ai làm chủ được mình… những ai tự chủ và không ngốn ngấu người khác thì người ấy cần gì phải dối trá? Dối trá là tôn giáo của những người nô lệ và bọn chủ… Sự thật là Chúa của con người tự do”.
An ủi, lòng thương hại liệu có tốt không nếu như sự thật vẫn mãi là sự thật. Bởi vậy con người đừng để mình phụ thuộc mà hãy nhìn thẳng vào sự thật để sống, để tìm đường đi. Nó tuy phũ phàng nhưng nó sẽ giúp con người có ý chí vươn lên.
Không chỉ dừng lại ở đây. Xatin tiếp tục được Gorky sử dụng như một người phát ngôn, một con người mới nhận ra chân lý khi mà thông qua nhân vật này Gorky đã thể hiện được quan niệm của mình. Con người qua con mắt của Xatin được nâng lên tầm vĩ đại mới. Đó không còn là con người của sự trốn tránh, hèn nhát mà là con người của sáng tạo, con người của sự tôn trọng.
Trong tác phẩm không biết bao lần Gorky cho thấy thái độ tôn trọng của mình dành cho con người. Ở đây, nhân vật của Gorky tuy là những kẻ ở đáy cùng của xã hội nhưng trong họ vẫn có lòng tự trọng. Và Gorky đã để cho nhân vật đứng lên đòi quyền sống, quyền làm người, quyền được tôn trọng của mình. Pê-pen cũng nhận thấy ghê tởm cho chính cuộc sống của mình và nhận ra an ủi cũng chẳng giúp gì được mình “Phải sống khác đi! Phải sống cho tốt hơn, phải sống cho mình có thể kính trọng mình”. Không dừng lại, Pê-pen còn lên tiếng đòi quyền sống, quyền tự do cho Natasa khi dám đấu tranh chống lại cái ác, chống lại vợ chồng Kôxtưlep để bảo vệ cho cô “Rồi các người - sẽ thấy! Sỉ nhục người ta thế là đủ rồi”.
Như vậy con người đã biết đứng lên bảo vệ cho chính bản thân mình cũng như cho người khác. Con người cần phải được tôn trọng dù họ có ở tầng lớp nào, bởi giá trị của hai chữ “con người” là hết sức thiêng liêng. Để tổng kết lại giá trị của con người, Gorky đã để cho Xatin tuyên bố hùng hồn “Con người ! Cái đó thật vĩ đại! Tiếng đó vang lên đầy tự hào! Con người ! Phải tôn trọng con người! Không được thương hại… Không được hạ tháp con người bằng lòng thương hại… mà phải tôn trọ
ng!”.

sưu tầm

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Truyện dài " Tình khúc mùa đông " - Chương I





Chương I

Vấn vương




          Nó ngồi trên chiếc ghế đá bờ hồ, nhìn những đôi tình nhân đi lại , vẻ mặt chẳng thể hiện cảm xúc gì nhưng có lẽ người ta có thể đoán được tâm trạng nếu như họ thừa thời gian để mà nhìn một đứa xa lạ , không nổi bật gì như nó. Tay mân mê chiếc đồng hồ cát bé xíu , miệng lẩm nhẩm những ca từ của bài hát đang phát ra từ máy điện thoại. Giả như Thanh Ngọc đang hát trước mặt nó thật thì chắc cô ấy đã phải đi bệnh viện cấp cứu. Khúc nhạc cứ lặp đi lặp lại dễ thường hàng trăm lần vì nó đã ngồi thế mấy tiếng đồng hồ.

          “ …Nếu không là hẹn ước em đã chẳng mơ thật nhiều . Nếu không là của nhau em đã chẳng đau vì anh. Nếu như lời anh hứa em đã chẳng thêm vô vọng .Và những nỗi đau ngày hôm qua đến khi nào nguôi…”

          Cảm tưởng như bài hát chỉ dành riêng cho nó. Dành riêng cho một con bé thất tình ,  đang nhớ về tình yêu vừa mới kết thúc cách đó không lâu. Con gái vẫn thường như thế, ngoài miệng nói là quên rồi nhưng thực chất thì vẫn nặng lòng… Nặng lòng bởi vì nó đã yêu bằng cả trái tim. Hai mốt tuổi không phải là trẻ con để yêu qua đường , yêu chơi bời , cũng không đủ vị tha để bỏ qua hết lỗi lầm .  Khi buộc phải nói ra lời chia tay , nó đã gục ngã. Người đề nghị chia tay là nó . Như thế là tốt nhất cho nó , theo như những người yêu quý nó khuyên nhủ và bản thân nó cũng nhận biết điều ấy rất rõ…

Nó còn biết rõ hơn rằng trái tim mình đang đau đớn , nước mắt đang chờ một cơn gió vô tình tạt qua để rơi xuống. Nó nhớ anh, nhớ người làm nó tổn thương, nhớ người để lại trong nó sự đau đớn, giúp nó biết cuộc sống không phải êm đềm và tình yêu cũng không một màu hồng , yên bình.
          Một mối tình hai năm , khi kết thúc đủ khiến người ta xót xa , hụt hẫng . Những cuộc gọi , những tin nhắn dù có phần giả dối nhưng cũng làm người ta ấm lòng và mìm cười một lúc nào đấy. Đặt chiếc đồng hồ cát sang một bên , nó soạn tin nhắn “em nhớ anh”. Bấm số máy quen thuộc nó đã từng bấm đến trăm nghìn lần. Bấm…Xóa…Bấm…Và lưu vào thư nháp. Cái cách nó vẫn làm khi nhớ đến người cũ. Nhưng cũng chỉ cuối ngày là những tin nháp ấy bị xóa một cách không thương tiếc. Nó làm như thể điều ấy sẽ cuốn phăng đi hết nỗi niềm của nó vậy. Thật ngốc ! Nếu tình cảm có thể dễ dàng xóa đi thế thì cũng chẳng đáng để bận lòng. Nếu một người dễ bị lãng quên trong suy nghĩ như vậy thì họ cũng chẳng quan trọng.

          Bằng giờ này , ngày này của tháng trước , nó và anh vẫn tung tăng bên nhau , cười nói , âu yếm. Thời gian thật đáng sợ. Nó đã từng nghĩ rằng cả đời này sẽ bên anh , yêu anh. Nhưng giờ yêu anh thì cả đời nó có thể còn bên anh thì không. Niềm kiêu hãnh , sự tự ái của một người con gái không cho nó tha thứ lỗi lầm anh gây ra.
“Giá như chỉ là anh trễ hẹn…Giá như chỉ là anh vô tâm…Giá như và giá như…”. Những điều giá như ấy không che đậy được sự thật rằng anh phản bội nó, anh bắt nhiều cá bằng hai tay và không chỉ một lần…Nó đã rất sốc , rất đau và rồi lời chia tay thốt ra nhẹ như gió. Anh đã nhìn nó như nhìn một sinh vật lạ, người ngoài hành tinh vậy. Anh không tin vào điều nó nói. Ừ, làm sao mà tin được nó lại làm thế kia chứ , anh yêu nó , nó phải tự thấy mình may mắn chứ . Chỉ có thể là anh nói chia tay chứ không phải nó. Anh đã nhầm…
“Anh ạ , trong tình yêu không có sự may mắn. Chúng ta yêu nhau một cách tự nhiên nhưng anh đã làm mất đi sự tự nhiên ấy. Anh cần những gì thì cứ đi tìm , còn em, em dừng lại thôi. Em chân ngắn , không theo nổi bước anh đi. Dừng lại anh nhé.”
Chính tại ghế đá này , anh ngồi đấy, nhìn nó chăm chăm , miệng mấp máy không nói được lời nào. Nó chậm rãi đứng dậy, liếc nhìn anh và vội vàng bước đi như sợ rằng nếu không nhanh thì nó sẽ không thể bước đi được nữa…
Ghế đá vẫn ở đây , kỉ niệm vẫn ở đây , nhân chứng của tình yêu và cũng là nhân chứng kết thúc một cuộc tình vẫn ở đây, nhưng hồn nó đã bay xa tự bao giờ. Trước khi nó ngồi đây , anh và cô ấy cũng đã ở đây. Nó đứng từ xa nhìn cô ấy dựa vào vai anh. Trong vô thức, nó khẽ nghiêng đầu sang phải , tay vẽ những hình tròn trên khoảng không trước mặt. Cảm giác ấm áp , vững chãi của bờ vai khiến nó thoáng mỉm cười…

“Muốn đi tìm một nơi để được ngủ trong yên bình, muốn đi tìm một nơi để ngồi khóc cho sầu vơi, để em được mạnh mẽ đi về phía xa con đường
tìm hạnh phúc cho người con gái đã đánh mất đâu tiếng cười.”

“Bé này , lát trả công thuê vai của anh nhé.”
“Á”
“Làm gì mà bé bất ngờ thế , dựa vai anh cả nửa tiếng rồi đấy.”
“Ơ”
“Ơ cái gì mà ơ. Nhìn cái mặt đáng thương ghê.”
“Xin lỗi , tôi không cần vai của anh , tôi không thuê , không mượn và cũng không cần ai thương hại. Nhưng nếu anh muốn thì đây cầm lấy đi. Chào anh.” Nó nói rồi đập vào tay gã tờ tiền 50000 mới cứng  và quay lưng định bước. Gã thanh niên kéo tay nó. Thầm nghĩ mình gặp xui , nó cứng giọng.
“Anh muốn gì nữa ? 50 nghìn cho nửa tiếng , công anh cao quá rồi đấy. Đừng nghĩ tôi dễ bắt nạt thế nhé.”
Nó bực bội ra mặt. Cái gã kia thản niên lật tay nó , đặt tờ 50 nghìn và cây kẹo mút lên đấy. Trong khi nó đang suy nghĩ về chuyện xảy ra thì gã đã đi mất. Nó lại ngồi xuống , nhanh chóng gạt phắt gã ấy ra khỏi đầu óc vì nó cho rằng tại nó nói thế xúc phạm đến gã nên gã mới trả lại tiền. Thà rằng giữ tự trọng còn hơn lấy 50 nghìn , nhưng nếu là thành phần bất hảo thì còn tự trọng đâu mà giữ nữa , lại còn cho mình kẹo. Thôi kệ xừ gã gàn dở ấy… Nó nhét cây kẹo vào ngăn nhỏ của túi xách , nhìn đồng hồ và chạy thật nhanh về phía giảng đường…



Lớp học lúc 9h30 phút.

“Lại ra chỗ cũ à.”
“À , ừ tại tớ nhầm giờ học , đi sớm quá chẳng biết làm gì nên ra ghế đá ngồi giết thời gian ấy mà.”
“Trời ạ, ra đấy để rồi lại buồn chắc, Thảo hâm thế đủ rồi , đừng hâm hết phần của người khác.”
“Ai nói tớ buồn nào, nhìn tớ thế này mà bảo tớ buồn, còn lâu đi nhá.”
Ngân đặt túi xách lên bàn , nói chen vào “Đời còn nhiều việc đáng bận tâm hơn đấy tỉ ạ. Cười lên cái xem nào.”
“Chắc tại chưa được ăn sáng nên cái mặt mới bí xị thế. Sữa đây , uống đi” , Hiền lắc đầu rồi đẩy hộp sữa về phía nó.

Nó cười híp cả mắt lại. Mọi người không muốn nó đến những nơi có nhiều kỉ niệm giữa nó và anh , không muốn nó cứ nhớ về anh , không muốn nó buồn. Nó hiểu tình cảm mà bạn bè dành cho nó, hiểu sự quan tâm ấy nên nó buộc phải nói dối…


10h45p

“Hôm nay mình ăn gì nhỉ?”
“Hôm nay 20 tháng 10 nên tớ quyết định sẽ nấu cơm, không đi ăn quán nữa”
“Thảo nấu nhé, tớ không nấu đâu đấy. Nấu thức ăn rồi mua cơm à hay là đi ăn bún chả.”
“ Biết rõ nồi cơm điện nhà người ta hỏng mà vẫn hỏi. Tất nhiên là nấu…thứ để ăn với cơm. À , để tớ xem có thằng nào đi tỏ tình bị từ chối mà vứt hoa , quà đi thì tớ lấy về tặng Yến nhé.”

Hai đứa khoác tay nhau , cười vui vẻ.

Yến là một trong ba đứa bạn thân học cùng nó ở trường Đại học,  vẫn thường vào ăn cơm cùng nó những hôm phải học cả ngày. Sự hiện diện của Yến khiến nó cảm thấy ấm lòng.


21h37p

Tin nhắn offline

Buzz!
Maynghenhac : Chào bạn , mình đọc được tin bạn nhận đan khăn thuê phải không? Mình muốn nhờ bạn đan giúp một chiếc.
Bạn onl thì nhắn lại cho mình nhé.
Cảm ơn bạn.


Nó đọc những dòng tin nhắn với nội dung quen thuộc , add lại những nick add nick nó như lẽ thường. Hôm nay nó đã định không online một ngày , đi ngủ sớm thế nhưng chẳng hiểu tại sao nằm mãi không ngủ được đành dậy bật máy để xem phim kinh dị - đây thật là một sở thích quái đản của nó khi mất ngủ. Mặc dù không muốn online nhưng vì không kịp ấn hủy đăng nhập bởi yahoo được cài đặt tự động. Nó uể oải trả lời tin nhắn.

Tôi : Vâng , chào bạn . Bạn muốn đặt kiểu như thế nào và màu gì ?
Maynghenhac : Ồ , may quá . Mình cứ tưởng bạn không onl. Mình cũng chưa quàng khăn len bao giờ nên bạn tư vấn giúp mình chút được không ?
Tôi : Bạn nhận chia sẻ ảnh giúp mình nhé , chọn kiểu khăn bạn thích rồi chọn màu sau.
Maynghenhac : ok.
Buzz!
Tôi : hic, mình ghét bị buzz nhất mặc dù đã tắt tiếng rồi. Bạn có thể nhắn , mình sẽ trả lời ngay khi có thể , đừng buzz nhé.
Maynghenhac : Xin lỗi nhé . Bạn thấy những kiểu này như thế nào ?

Nó cười. Ai đời đi hỏi người bán về hàng họ bán. Có ai nói thật 100% đâu nhỉ. Nghĩ trong đầu thế nhưng nó vẫn nói hết về những mặt tốt và những hạn chế của kiểu đan ấy , kiểu thì có thể bị quăn nếu không biết cách giặt , kiểu thì khăn hơi cứng , kiểu thì khăn hơi mỏng không thích hợp nếu trời quá lạnh…

Maynghenhac : Kiểu nào cũng đẹp , khó chọn quá. Vậy để mình suy nghĩ rồi nhắn bạn sau nhé.
Tôi : Vâng , chào bạn.
Maynghenhac : À , tối nhớ đừng ăn kẹo mút nhé ;)
Tôi : Ớ, sao lại thế?
Maynghenhac đã thoát nick.

Nó ngẩn mặt ra , ngẫm nghĩ về cái maynghenhac đang chạy dở thì hết pin kia. 
Quái dị , lẽ nào lại là gã !!! Thây kệ , phiền phức quá đi. May cho nhà ngươi là ta luôn tử tế với khách hàng đấy chứ nếu ta mà đang bận , chọc tức ta thế này thì ngươi tan xương nát thịt.


Chat 2

Tình yêu :x : Hôm nay thế nào , nhiều quà không?
Tôi : Vẫn như thường ngày, quà chất đầy nhà không có chỗ để.
Tình yêu :x : Vậy à , lâu lắm mới thấy onl nhỉ ?
Tôi : Ừm, dạo này hay để invi , ai cần thì cứ pm thôi. Không đi chơi à?
Tình yêu :x : Mấy thằng đực thì đi mãi cũng chán, ở nhà thôi.
Tôi : Sáng nay thấy cùng em kia mà.
Tình yêu :x : Chán chán thì gọi nó đi thế thôi chứ chẳng hứng thú gì. Café không ?
Tôi : Thế cũng vui chứ nhỉ. Cảm ơn , không rảnh lắm.
Tình yêu :x : Vậy làm gì làm đi. Lúc nào nói chuyện sau.
Tôi : Ừ , bye.

 Nó vẫn chưa xóa nick anh , chưa đổi tên hiển thị của anh  .

" Sao em lại lưu là Tình yêu mà không phải Chồng yêu, nhìn xem anh lưu tên em là gì kìa ?"
"Hì hì ,  nếu lỡ mai này anh lấy người khác em chẳng thể gọi anh là chồng. Là " tình yêu" suốt đời của em có phải hay không nào "
"Thế nếu em lấy người khác thì sao?"
"Em mãi mãi là vợ yêu của riêng anh thôi."


Avatar trên nick của anh đập vào mắt nó . Điếng người …! Rõ ràng đã chẳng còn là của nó nữa mà sao thấy họ hạnh phúc nó lại đau thế . Lẽ ra nó phải vui mừng mới đúng , mừng cho hạnh phúc của anh nhưng nó không cao thượng đến thế. Chẳng thể dối lòng rằng nó vẫn chưa quên anh…
Gõ dòng trạng thái “Cảm giác lạ…”  trên facebook và yahoo, nó thoát nick , tắt trình duyệt web , mở phim của Châu Tinh Trì ra xem. Mắt dán vào màn hình thế nhưng tình tiết trong phim chẳng vào đầu nó . Tay miết nhẹ chiếc đồng hồ cát , nó ngước nhìn bức tranh với chữ lồng trên tường.

 Nước mắt nhạt nhòa…


 Hết chương I
          ~~~phalaibuon~~~

chuyến xe ngày giáp tết

Chuyến xe khách rời bến đã lâu mà không khí vẫn chưa hết ồn ào bởi những tiếng than vãn xe đông , giá đắt đỏ và những tiếng trò chuyện rì rầm. Đã quá quen thuộc với cảnh chen chân trên những chuyến xe ngày hè, ngày tết, nó lẳng lặng đeo tai nghe nhạc, dựa đầu vào cửa kính, khẽ nhắm mắt.
Hạnh phúc tuổi già - ảnh dự thi Xuân đoàn tụ 2011 của tác giả Huỳnh Hà
Những ngày này ai cũng muốn về nhà sớm nhất có thể nên dù phải đứng mấy tiếng đồng hồ, trả giá vé cao hơn họ cũng chấp nhận… Đột nhiên xe phanh gấp khiến nó đập đầu vào ghế trước, ê ẩm. Cửa xe bật mở, một cụ già bước lên. Cụ luôn miệng xin lỗi về chuyện vừa rồi, do mắt kém nên người ta bảo có xe thì cố bước nhanh sợ không kịp nên suýt chút nữa bị xe đâm phải. Những vệt nước mưa hắt chằng chéo trên ô cửa kính. Mưa! Mái tóc bạc của cụ già ướt sũng nước. Cụ lấy tay khẽ vuốt những giọt nước đọng lại trên gương mặt sạm đen, đầy nếp nhăn, cụ móc trong túi ra những đồng tiền nhàu nhĩ. Anh phụ xe nhăn mặt nhận tập tiền từ bàn tay xương xẩu đang run lên vì giá lạnh và tuổi già.
Cụ già ôm cái túi dứa cũ mèm mà lâu lắm rồi nó chưa được nhìn thấy, ngồi một cách khó nhọc trên chiếc ghế nhựa được nhà xe ưu ái xếp cho ngay cạnh ghế của lái xe. Những chập ho dài như muốn xé tan mảng phổi già nua, yếu ớt. Nó nghe lòng đau nhói, bà nội nó cũng đã mất sau một trận ho như thế. Lau vội giọt nước trên má, nó đứng lên, nhờ anh phụ xe xếp cho cụ vào ghế của nó. Đôi mắt mờ đục, cụ nhìn nó đầy cảm động.
Vòng bánh xe cứ lăn dài trên mặt đường cao tốc, thi thoảng lại có người xin xuống và có người cố chen lên. Nó đứng dựa lưng vào thành ghế, nhìn những con đường xa thẳm và u ám sau màn mưa. Những con đường nó đã từng thấy hàng trăm lần nhưng chưa một lần ghé vào. Cuối những con đường ấy, chắc hẳn là ngôi nhà ấm áp với nồi bánh chưng đỏ lửa. Nó đưa mắt quan sát khắp xe, cảm nhận không khí tết hiện hữu trên nét mặt mệt mỏi của từng hành khách.
Giật mình, cụ già dúi vào tay nó cái kẹo lạc rồi lật đật bước từng bước xuống xe. Bác tài xế rời ghế , ấn vào tay cụ tờ hai trăm nghìn và gói mứt tết. Nó cũng bước xuống, tháo cái khăn len quàng vào cổ ông cụ. Sau những lần đẩy qua, đẩy lại ông nhận món quà của bác tài xế, nghẹn giọng cảm ơn. Xe chuyển bánh nhưng ông lão vẫn đứng đó nhìn theo, bất giác nó mỉm cười, hòa chung nụ cười nhăn nheo vì tháng năm của cụ già.
Bác tài cho biết, cụ già ấy đã trên tám mươi tuổi, làm nghề bán vé số nuôi hai người con tật nguyền. Món quà nhỏ không thể làm cho cuộc sống đủ đầy hơn nhưng là niềm động viên, sự sẻ chia khi tết đến, xuân về .
Chưa khi nào nó thấy chuyến xe khách ấm áp và dễ chịu đến vậy.
TRẦN THỊ OANH


~~~phalaibuon~~~

Nghịch ngợm 8/3 này









Anh sẽ đến thỏa mãn yêu cầu nhưng kết hôn thì không…

Tôi là người phụ nữ đã trải qua một đời chồng. Vì không hòa hợp trong hôn nhân nên sau 3 năm chúng tôi đã quyết định chia tay. Tôi được quyền nuôi con – tình yêu bé nhỏ của cuộc đời mình. Thất bại trong hôn nhân và trong công việc khiến tôi rơi vào trầm cảm, thậm chí gia đình, bạn bè luôn túc trực bên tôi 24/24 vì sợ tôi làm điều dại dột…

Hơn một năm trước tôi gặp anh rất tình cờ và tự nhiên. Tôi xem đó như là lẽ thường tình. Anh tỏ tình với tôi, tôi để anh bước vào cuộc đời mình không quá ồn ào nhưng cũng chẳng bình lặng. Tôi yêu anh nhanh chóng nhưng không hời hợt, nồng nàn nhưng không cuồng nhiệt. 25 tuổi, chưa phải quá già để tôi mất niềm tin vào bản thân mình, chưa phải quá muộn để tôi hết hi vọng vào tình yêu. Sau cuộc hôn nhân tan vỡ, tôi lắng nghe gia đình, bạn bè nhiều hơn và họ cũng khuyên nhủ, ngăn cấm tôi nhiều hơn bởi lẽ anh mới chỉ 23 tuổi và là trai tân.

Ảnh minh họa
Tôi hoang mang, chới với trên con đường mình lựa chọn. Tình yêu cũng giống như là một ván bài, nếu tôi thắng hạnh phúc sẽ thuộc về tôi, còn nếu tôi thua thì sẽ có thêm một nỗi đau – tôi đã nghĩ như vậy khi dành niềm tin vào sự khởi đầu mới mẻ này. Tình yêu của một người thanh niên 23 tuổi không đủ lớn để có thể vượt qua rào cản của gia đình và điều tiếng của người đời. Việc tôi lỡ dở, có lẽ là một điều quá kinh khủng. Tôi biết người ta sẽ nghĩ như thế nào, sẽ đánh giá ra sao ngay cả khi họ chưa gặp, chưa tiếp xúc với tôi. Nhưng tôi cũng hiểu rằng, khi người ta vấp ngã để tiếp tục sinh tồn thì phải đứng lên, bước tiếp và không ngừng cố gắng…

Tôi đã không cho phép mình giữ anh ở lại, sau buổi chiều hôm ấy. Tôi nhận ra rằng anh đến với tôi chỉ đơn giản là thỏa mãn tính hiếu kì và ham muốn của người đàn ông chứ không phải là tình yêu. Tôi cay đắng trước suy nghĩ tình yêu chỉ xuất phát từ một phía. Vâng, nếu tình yêu chỉ từ một phía sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp. Tôi chết lặng người đi trước câu nói của anh: “Anh xin lỗi, chúng ta cứ thế này sẽ tốt cho cả anh và em. Anh không thể trái ý bố mẹ và hơn ai hết anh biết thứ tình cảm anh dành cho em không phải là tình yêu. Nếu em đồng ý, anh vẫn sẽ đến, thỏa mãn những yêu cầu của em nhưng kết hôn thì anh chưa bao giờ nghĩ tới”. Với niềm kiêu hãnh và lòng tự trọng của một người đàn bà, tôi để anh đi. Không khóc, không níu kéo, không van nài, không đánh chửi để đáp trả những gì anh cho tôi. Anh không dành cho tôi, cho một người đàn bà nạ dòng. Tôi sai khi kết hôn quá vội vàng hay anh sai vì quá hèn kém?

Ai đúng, ai sai thực sự cũng chẳng giải quyết được điều gì, điều tiếng của thiên hạ vẫn cứ nhắm vào tôi, vẫn cứ cho rằng tôi là một người đàn bà tồi tệ, họ chẳng quan tâm việc chính tôi mới là người đề nghị chấm dứt cuộc hôn nhân không hạnh phúc ấy. Phải chăng vì tôi dám dứt khoát ly hôn nên tôi phải nhận những lời cay độc? Bao giờ hạnh phúc sẽ đến với những người từng lỡ bước như tôi? Chính tôi đang đi tìm câu trả lời?

Con đường phía trước hãy còn dài, tôi có cha mẹ, có cu Tít, có bạn bè và có chính bản thân tôi. Dù khó khăn nhưng tôi sẽ vẫn hi vọng ở nơi cuối con đường kia, hạnh phúc sẽ giang tay đón tôi.

 ~~~phalaibuon~~~


Bài viết trên vietnamnet của mình , viết cho niềm tin vào tương lai của cô bạn thân yêu.
Gắng lên nhé bạn , hạnh phúc vẫn chờ ta ở phía trước. 


Tuổi mười bảy

Bạn chờ đợi điều gì ở tuổi mười bảy? Bạn sẽ chọn gì? Một con đường phẳng lặng đến tẻ nhạt hay một con đường chông gai đầy hứa hẹn?
Có thể tôi đã qua cái tuổi mộng mơ lâu rồi thế nhưng mỗi độ hè sang, lòng tôi lại mơn man khó tả. Nhìn những chùm phượng chúm chím, tôi biết chẳng bao lâu nữa sẽ đỏ rực những khoảng sân trường, góc phố. Tôi bẻ một nhánh lá phượng, bứt từng cánh nhỏ, nắm trong lòng bàn tay rồi khẽ tung lên như thể muốn chúng bao phủ khắp người mình vậy. Đã có một thời tôi và lũ bạn nghịch ngợm rải lá phượng trong lớp học rồi làm như mình là công chúa bước trên hoa hồng
Mười bảy tuổi, đứa nào cũng ấp ủ những hoài bão, ước mơ. Vô tư nhưng chẳng giấu nổi sự lo lắng trước cánh cửa cuộc đời. Mười bảy tuổi là sự đắn đo phải lựa chọn khối thi, ngành thi, trường thi. Áp lực tốt nghiệp, thi Đại học đè nặng trên đôi vai nhỏ. Tôi được bố mẹ ưu ái cho toàn quyền quyết định hướng đi của mình. Vâng , trong mắt bố mẹ tôi đã đủ lớn để chịu trách nhiệm với quyết định và tương lai. Thế nhưng tôi vẫn e dè, vẫn sợ sệt. Một con bé mười bảy tuổi nhìn mọi thứ bằng con mắt tươi mới, trong sáng phải đứng trước ngã ba đường, những ngã rẽ sẽ dẫn tới một nơi khác nhau. Điều này khiến tôi băn khoăn không ít, để rồi tôi quyết định bước tiếp vào thử thách mới, thử thách của cuộc đời.
Mẹ nói với tôi rằng “Nếu như con cảm thấy không đủ sức, mẹ sẽ tiếp sức cho con nhưng nếu con hèn nhát thì con mãi mãi là kẻ thất bại. Vinh quang hay thất bại chỉ cách nhau một sải tay, con hãy lựa chọn”. Tôi – mười bảy tuổi không còn là trẻ con để mặc cả, làm nũng với mẹ, nhưng cũng chưa đủ lớn để nghĩ những điều quá xa xôi.
Tôi bước đi chậm rãi trên đôi chân e dè, từng bước từng bước chinh phục những kì thi - những khó khăn mà tôi đã từng cho rằng mình không vượt qua nổi.
Và hôm nay, đứng trên giảng đường, nhìn những tán phượng vĩ xanh rợp tôi mỉm cười vì quyết định của mình. Tương lai dài và rộng đang mở ra trước mắt, tôi vẫn sẽ bước đi dù có khi muốn ngã khụy nhưng tôi sẽ biến ước mơ thành hiện thực. Tôi sẽ làm vì tôi có lòng tin.
Còn bạn , bạn chờ đợi điều gì ở tuổi mười bảy?
Bạn sẽ chọn gì? Một con đường phẳng lặng đến tẻ nhạt hay một con đường chông gai đầy hứa hẹn ?
Bạn sẽ lớn lên hay mãi chìm trong thế giới trẻ thơ không có điểm sáng ?
Tương lai vẫn ở phía trước, bạn cần điều gì để bước tới? Bố mẹ dọn đường, trải hoa hồng cho bạn ư ?
Mười bảy ơi! đừng dựa dẫm, hãy dũng cảm để vượt qua thử thách và cố gắng chính phục những điểm mốc của cuộc đời.
Mười bảy, bước tới và khẳng định...!!!
Trần Thị Oanh


ione.net


 

Chuyến xe tuổi học trò

Chuyến đi đã để lại trong tôi biết bao kỉ niệm , những dấu ấn tình bạn sẽ theo tôi đi suốt cuộc đời để mỗi khi nhớ về nó tôi lại mỉm cười với một thời học sinh đáng nhớ.
Nghe nhóm bạn thân bàn luận địa điểm du lịch xa , cái tên “Tây Thiên” hiện lên trong tâm trí tôi thật gần gũi ấm áp
Năm năm trước đây , tôi đã có dịp lên Tây Thiên cùng với lớp của mình. Lớp học với 49 con người , mỗi người một tính cách. Chúng tôi đã bàn bạc với nhau cả tuần mới tìm ra được địa điểm đi chơi, thế nhưng cô chủ nhiệm lại phản đối quyết liệt. Ngẫm lại thật đúng , cô lo học sinh sẽ gặp chuyện không may khi đi xa mà không có giáo viên , phụ huynh đi kèm. Tuổi học sinh ham chơi , nghịch ngợm , sự ngăn cản và lời dọa hạ hạnh kiểm của cô không làm cho chúng tôi nhụt chí và mất sự háo hức.
Lớp trưởng đã đứng ra thuê xe , tôi làm nhiệm vụ thu tiền xe của các bạn. Đúng hẹn 5 giờ sáng ngày chủ nhật , cả lớp tôi tập trung tại ủy ban, lên xe trong sự phấn khích cực độ. Còn gì thú vị hơn một chuyến chơi xa , không sự quản lý gắt gao của cô giáo và bố mẹ. Nét mặt người nào người nấy đều hoan hỉ . Chặng đường dài phía trước không làm cho lũ chúng tôi chán nản , các bạn nam tổ chức thi hát đối , ra câu đố giúp mọi người quên đi sự mệt mỏi. Không ai buồn bận tâm đến việc lớp trưởng gọi điện xin lỗi cô. Nhìn gương mặt của cậu ấy , tôi biết sẽ có sóng gió khi trở về nhưng chúng tôi ngầm ra hiệu với nhau im lặng để không mất sự vui vẻ của chuyến du lịch.
Đặt chân lên đất Vĩnh Phúc , trên mặt một số bạn không giấu được sự mệt mỏi . Những bước chân liêu xiêu như muốn ngã , gương mặt xanh xao như vừa ra khỏi giường bệnh của cô bạn yếu đuối , không cần ai nhắc lớp trưởng thông báo nghỉ ở quán nước nửa tiếng trước khi cuộc chơi thực sự bắt đầu. Cả lớp nhất trí cử một bạn nữ có tài ngoại giao đi thương lượng giá cả đồ ăn , nước uống với bà chủ quán. Thành công hơn mong đợi , giá đã được giảm xuống mức chỉ đắt hơn ở nhà một chút xíu.
Ấn tượng tốt đẹp đầu tiên về khu du lịch này đã bị dập tắt khi chúng tôi bị một đám thanh niên cầm gậy gộc đi theo cấm chụp ảnh , ép chúng tôi phải thuê người chụp với giá cắt cổ. Không nói ra bằng lời thế nhưng ai cũng bực tức , khó chịu. Mấy cậu bạn nam lớp tôi tức tối , phản ứng lại, thì bị chúng xông vào dọa đánh, không bên nào chịu bên nào . Cuối cùng chúng đành chuyển hướng sang nhóm khách khác , ít người hơn. Sự anh hùng này vẫn được nhắc lại thường xuyên trong những cuộc bàn luận sau này. Sự việc đã khiến tôi có cái nhìn khác về lũ con trai quái dị của lớp mình.
Tôi cũng không thể nào quên được những lời phán của thầy bói trên đường vào Thác Bạc. “Cô này ít nhất phải 26 mới lấy được chồng. Mà may ra mới có người lấy không ế đấy.” , không ngờ chỉ 2 năm sau khi ra trường, nó đã vội vã theo chồng bỏ cuộc chơi. “Nếu như không có chuyện gì xảy ra thì cậu cũng sống được đến 80”…
Chuyến đi đã để lại trong tôi biết bao kỉ niệm , những dấu ấn tình bạn sẽ theo tôi đi suốt cuộc đời để mỗi khi nhớ về nó tôi lại mỉm cười với một thời học sinh đáng nhớ.
Cô giáo chủ nhiệm đã không hạ hạnh kiểm của bất kì đứa nào hết mà chỉ nhắc nhở, phạt chúng tôi lao động sân trường một buổi. Tấm lòng và tình cảm của cô , chúng tôi vẫn luôn hiểu và biết ơn sâu sắc.
A1 à , tớ nhớ mọi người lắm , hy vọng rằng lớp mình sẽ có buổi họp lớp đủ 49 người.
Thưa cô, em cảm ơn cô vì tất cả.
Trần Thị Oanh


ione.net